_____ TÔI yêu bạn khi nước mắt rơi YÊU màu đỏ trắng nhất trên đời...
Thời gian không miên man như một sự lãng phí vô ích, bởi một lẽ cái mà người ta nhận được sau mỗi thành công hay thất bại đó là những dòng cảm xúc đan xen lẫn nhau. Vui có, buồn có và trên hết là một niềm tin bất tử cho tình yêu mà trái tim mình đã đặt.
Các CĐV Arsenal khổ như thế đấy. Hơn mười năm qua, họ chẳng bao giờ sung sướng đến tận cùng, nhưng cũng chẳng bao giờ khổ đau đến tuyệt vọng. Cứ khi họ gần nản thì lại có một khoảnh khắc để đời kéo họ lên, nhưng gần đến thiên đường thì lại có bàn tay nào đó kéo xuống. Lâu ngày nó hình thành lên một thứ... bản sắc, rất Arsenal, khiến họ không giống với bất kỳ CĐV của đội bóng nào khác trên đời.
Nhưng tình yêu vốn không bao giờ giải thích được bởi logic thông thường. Như các CĐV Inter, định mệnh buộc họ phải đau khổ - thậm chí còn đau đớn gấp nhiều lần Arsenal. Các tifosi của đội bóng này thường kể nhau nghe câu chuyện khi vợ của Massimo Moratti hỏi chồng vì sao không mang tiền cho những người nghèo đau khổ ngoài kia mà cứ đầu tư mãi vào Inter, ông đã đáp: "Còn ai đau khổ hơn các CĐV Inter nữa?"
Đau khổ, nhưng vẫn yêu. Có những CĐV chỉ thật sự sung sướng khi đội nhà đứng trên ngôi vô địch, ta gọi họ là tù nhân của danh hiệu. CĐV của Arsenal không thuộc nhóm này. Chức vô địch thì hiển nhiên rất tuyệt, nhưng nếu không có, cũng... chẳng sao. Với họ hạnh phúc là có ai đó để yêu, có việc gì đó để làm và có điều gì đó để hy vọng.
Các CĐV vẫn luôn tồn tại bởi những hy vọng...
Còn đó những niềm tin cùng mối tình dang dở!
Video được phát hành độc quyền bởi Fanpage ღღ Tôi yêu Arsenal - A love forever ღღ
Thời gian không miên man như một sự lãng phí vô ích, bởi một lẽ cái mà người ta nhận được sau mỗi thành công hay thất bại đó là những dòng cảm xúc đan xen lẫn nhau. Vui có, buồn có và trên hết là một niềm tin bất tử cho tình yêu mà trái tim mình đã đặt.
Các CĐV Arsenal khổ như thế đấy. Hơn mười năm qua, họ chẳng bao giờ sung sướng đến tận cùng, nhưng cũng chẳng bao giờ khổ đau đến tuyệt vọng. Cứ khi họ gần nản thì lại có một khoảnh khắc để đời kéo họ lên, nhưng gần đến thiên đường thì lại có bàn tay nào đó kéo xuống. Lâu ngày nó hình thành lên một thứ... bản sắc, rất Arsenal, khiến họ không giống với bất kỳ CĐV của đội bóng nào khác trên đời.
Đau khổ, nhưng vẫn yêu. Có những CĐV chỉ thật sự sung sướng khi đội nhà đứng trên ngôi vô địch, ta gọi họ là tù nhân của danh hiệu. CĐV của Arsenal không thuộc nhóm này. Chức vô địch thì hiển nhiên rất tuyệt, nhưng nếu không có, cũng... chẳng sao. Với họ hạnh phúc là có ai đó để yêu, có việc gì đó để làm và có điều gì đó để hy vọng.
Các CĐV vẫn luôn tồn tại bởi những hy vọng...
Còn đó những niềm tin cùng mối tình dang dở!
Video được phát hành độc quyền bởi Fanpage ღღ Tôi yêu Arsenal - A love forever ღღ
-Nguyễn Trung Đức-




.png)
.png)
.png)
.png)




